Chuyện: “Con rắn và cái cưa!”

Chuyện: “Con rắn và cái cưa!”

Một con rắn bò vào một cửa hàng bán đồ làm mộc và bò đến góc nhà. Khi bò ngang qua 1 cái cưa, nó vô tình bị lưỡi cưa làm bị thương. Lập tức, nó quay lại và cắn cái cưa. Càng cắn, nó lại càng bị thương ở miệng.

Sau đó, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nghĩ rằng cái cưa đang tấn công mình, nó quyết định quấn lấy cái cưa với ý định làm cho cái cưa ngạt thở với toàn bộ sức mạnh của mình. Thật không may, con rắn cuối cùng bị chết bởi 1 cái cưa vô tri vô giác.

=========

Đôi khi, chúng ta phản ứng với sự giận dữ với ý định sẽ làm tổn thương những người đã đối xử tệ với mình nhưng thực ra chúng ta đã làm tổn thương chính bản thân mình. Trong cuộc sống, có những lúc tốt hơn là mặc kệ sự việc/con người và sự đáp trả. Bởi vì hậu quả khi đã xảy ra là không thể đảo ngược và thảm khốc. Tốt hơn là luôn ứng xử bằng sự yêu thương và lòng vị tha, mặc dù phải nỗ lực rất nhiều ….

Đạo đức là thứ khó khăn để thấy không phải như mồm vẫn hót líu lo.

========

THE SNAKE AND THE SAW

A SNAKE penetrated into a carpentry workshop. As it slipped, it passed over a SAW and got slightly wounded. Suddenly, it turned and bit the SAW, and biting the SAW, the SNAKE seriously got wounded in its mouth!

Then not understanding what was happening and thinking that the SAW was attacking “him,” it decided to roll around the SAW to suffocate it with all its body by squeezing it with all its strength, but it ended up being killed by the SAW!!!

https://yoursuccessinspirer.com/2018/05/15/the-snake-and-the-saw/

Advertisements

Phóng sự ảnh về giải Vô địch Brazillian Jiujitsu Phong trào Hà Nội mở rộng 14/7/2018

Brazillian Jiujitsu (BJJ) là môn võ mới du nhập vào Việt Nam được 1 thời gian ngắn tuy nhiên đã thu hút được khá nhiều người tham gia tập luyện.

Là 1 cộng đồng nhỏ so với các môn võ khác như Karatedo, Taekwondo hay Judo…Tuy nhiên cộng đồng BJJ khá đoàn kết & cầu tiến. Họ đều là những người thực sự mong muốn được trở nên mạnh mẽ & phấn dấu hàng ngày để đạt được điều đó.

Giải Vô địch BJJ Phong Trào Hà Nội mở rộng 2018 vừa được tổ chức tại Trung tâm Đào tạo VĐV Cấp cao Mỹ Đình. Giải quy tụ gần 90 VĐV đến từ các CLB BJJ nổi tiếng tại Hà Nội & toàn quốc như Hanoi BJJ, Ronin BJJ, Agoge, Dung Pham BJJ, Saigon Sport Club…

Ngoài ra, giải còn có sự góp mặt của các tên tuổi vang danh 1 thời trong làng Judo Việt Nam như Nguyễn Linh Sơn, Tô Hải Long… để cổ vũ phong trào & cũng để thử sức bản thân ở 1 bộ môn mới.

Cao trào của giải là trận Super Fight giữa VĐV Dũng Phạm (VIE) & VĐV Hoa Quan (CHN). Cả 2 VĐV đều có tuổi đời khá trẻ (Dũng Phạm -26 tuổi & Hoa Quan -21 tuổi) & đã đạt được nhiều thành tích trong các giải BJJ quốc tế.

Sau đây là 1 vài hình ảnh đến từ giải:

Các vận động viên tranh tài

Các HLV chỉ đạo trận đấu từ bên ngoài

Mặc dù tuổi đã cao nhưng VĐV Linh Sơn vẫn đăng ký thi đấu để ủng hộ phong trào

Hoa Quan & Dũng Phạm trước & sau khi đấu.

Xin chúc mừng tất cả các VĐV. Các bạn đều là những người chiến thắng.

 

Judo Baka

Đai Đen Việt Nam

Keep Fighting, Vietnam

(Tuyệt đối ko được reup dưới mọi hình thức các bài viết của Đai Đen Việt Nam. Mọi sự chia sẻ trên các site cá nhân hay tổ chức đều phải được sự cho phép của Đai Đen Việt Nam. Xin cảm ơn)

Làm sao để đủ điều kiện tham dự Olympic Tokyo 2020 – Bộ môn Karatedo

Như chúng ta đều đã biết. Karatedo đã được chọn để trở thành môn thi đấu chính thức tại Olympic Tokyo 2020.

Karate Tokyo 2020

Đây là giấc mơ của tất cả những VĐV thi đấu Karatedo đỉnh cao nói riêng & những ai tập Karatedo nói chung.

Nhưng làm sao dể có thể tham gia thi đấu tại đấu trường danh giá nhất hành tinh này? Đó sẽ là cả 1 quá trình phấn đấu không mệt mỏi. Sau đây mình sẽ trình bày sơ qua cách để 1 VĐV có thể dành suất tham dự Olympic ở bộ môn Karatedo. Qua đó mọi người sẽ có thể liên tưởng đến các bộ môn khác.

– Sẽ có 8 nội dung thi đấu Karate ở Olympic 2020

categories

– Mỗi nội dung sẽ có nhiều nhất 10 vận động viên. Như vậy tổng cộng sẽ có 80 VĐV tham gia. 40 nam & 40 nữ. Một quốc gia ko thể có nhiều hơn 1 VĐV cho mỗi nội dung.

numberofcompetitors1

– Các VĐV sẽ thi đấu để dành quyền tham gia Olympic từ 2/7/2018 – 30/06/2020. Quyền tham gia Olympic sẽ được quyết dựa trên:

  • Vận động viên hội đủ điều kiện dự Olympic. Sẽ có 3 cách để xác định 1 VĐV đã hội đủ đk hay chưa:
    • Olympic Standing (Bảng xếp hạng Olympic)
    • Giải vô địch thế giới dành quyền tham dự Olympic diễn ra vào 8,9,10/05/2020
    • Đại diện của Châu lục & Olympic Standing
  • Các suất tham gia của nước chủ nhà Olympic. 8 suất cho 8 nội dung
  • Các suất tham gia được mời bởi hội đồng 3 bên. 4 suất. Sẽ được quyết định khi các tiêu chuẩn bên trên đã dược xét hết.

Olympic Standing sẽ được công bố bản đầu tiên vào ngày 1/8/2018 dựa trên WKF Ranking. Và từ lúc đó, Olympic Standing sẽ được thay đổi dựa vào kết quả thi đấu của các VĐV trong các giải thi đấu cấp châu lục, Premier League, Series A. Cụ thể trong năm 2018 sẽ có các giải đấu xét điểm như sau:

numberofcompetitors

Như vậy chúng ta sẽ có 1 cái nhìn tổng thể về việc tuyển chọn VĐV tham gia Olympic như sau:

Thời gian Tiêu chí Chi tiết Số VĐV
6/4/2020 Olympic Standing 4 VĐV ở vị trí cao nhất trong từng nội dung ở bảng xếp hạng Olympic Standing (06/04/2020) sẽ mặc định đủ tư cách tham gia Olympic 4×8 = 32 VĐV
8-10/5/2020 Giải thi đấu tranh quyền dự Olympic ở Paris Với mỗi nội dung, 3 vị trí cao nhất sẽ giành được suất tham gia Olympic 3×8 = 24 VĐV

(Số VĐV tham gia lúc này sẽ rơi vào từ 32 – 56 VĐV)

11/5/2020 Đảm bảo đất nước chủ nhà có đủ 8 VĐV tham gia 8 nội dung Nếu trong các nội dung mà chưa có VĐV nào của nước chủ nhà thì sẽ được thêm vào dựa trên Olympic Standing. 8 VĐV

(Số VĐV tham gia lúc này sẽ rơi vào từ 56-64 VĐV)

11/5/2020 Đảm bảo VĐV tham gia đến từ tất cả các châu lục & số lượng các VĐV từ các Châu lục ko có nhiều chênh lệch 12 suất sẽ được thêm vào dựa trên kết quả các giải thi đấu cấp châu lục đó & bảng xếp hạng Olympic standing. 2 VĐV từ OKF

3 VĐV từ UFKF

3 VĐV từ PKF

2 VĐV từ AKF

2 VĐV từ EKF

Tổng là 12 VĐV

 

5/2020 Olympic Standing Nếu chưa đủ 76 suất thì số lượng các suất thiếu sẽ được thêm vào dựa trên bảng xếp hạng Olympic Standing
5/2020 Các suất được cấp bởi Hội đồng 3 bên Hội đồng 3 bên sẽ cấp 4 suất tham dự Olympic

Với cách xét duyệt như trên thì thông qua bảng xếp hạng WKF Ranking hiện tại thì sẽ có 2 VĐV Kumite nữ là VĐV Nguyễn Thị Ngoan (-61kg) & VĐV Nguyễn Thị Hồng Anh (+68kg)  của Việt Nam được coi là có hy vọng được tham dự Olympic .

UntitledHong Anh

Ngoài ra ở lứa tuổi U21 & Junior. Chúng ta cũng có nhiều niềm hy vọng như Nguyễn Thị Phương (Junior Kata Female), Lê Thị Khánh Ly (U21 Kata Female), Khuất Huy Thắng (U21 Kata Male)…

Nguyen_Thi_Phuong_Junior_Female_Kata.pngKhuatHuyThang_U21_Kata_MaleLeThiKhanhLy_U21_Female_Kata

Chúc các em thành công!

Trên đây mình đã trình bày sơ qua cơ cấu dành suất tham gia Olympic. Nếu ai muốn tìm hiểu chi tiết hơn như cách thức tính điểm trên bảng xếp hạng, hay hệ thống giải được chấp nhận xét điểm thì tham khảo các nguồn bên dưới

Hệ thống xét duyệt chính thức & chi tiết xin xem tại website của WKF: https://www.wkf.net/olympic-tokyo2020.php

Bài hướng dẫn được xây dựng dựa trên các tài liệu bên dưới.

Tokyo 2020 – Qualification System (updated 05.24.18)

Tokyo 2020 Qualification System Summary

Tokyo 2020 Qualification Flow Chart

Tokyo 2020 Qualification FAQ

WKF World Ranking Rules

Bảng xếp hạng WKF: http://setopen.sportdata.org/wkfranking/ranking_main.php

Luật thi đấu mới nhất của WKF Karate: https://www.wkf.net/ksport-rules-regulations.php

 

Karatebaka

Đai Đen Việt Nam

Keep fighting, Vietnam

(Nghiêm cấp reup bài viết của Đai Đen Việt Nam dưới mọi hình thức. Mọi hình thức chia sẻ, sử dụng thông tin trong bài viết cần được sự chấp thuận của Đai Đen Việt Nam. Xin cảm ơn)

Quỳ hay không quỳ?

Mấy ngày gần đây chúng ta hay nghe tin về cô giáo bắt học sinh quỳ sau đó phụ huynh lại bắt cô giáo quỳ. Tích cực thì ít mà tiêu cực thì nhiều.

Cá nhân tôi thấy quỳ ko phải là 1 hành động tiêu cực. Là người có tham gia tập luyện & giảng dạy Võ thuật, qua nhiều năm, tôi nhận ra rằng quỳ rất có ích cho chúng ta cả về thể chất lẫn tinh thần.

  1. Quỳ tốt cho sức khỏe

Khi phải ngồi nhiều trong thời gian làm việc & học tập, chúng ta sẽ mắc nhiều các chứng bệnh về đau lưng, táo bón và làm tăng nguy cơ đột quỵ. Thế nên thi thoảng quỳ sẽ giúp chúng ta giảm thời gian ngồi xuống & tất nhiên sẽ tránh được các chứng bệnh do ngồi lâu gây ra.

  1. Quỳ rất tốt cho việc sửa tư thế

Có rất nhiều nghiên cứu trên thế giới đã chứng minh rằng, nếu chúng ta có tư thế đẹp, chúng ta sẽ trở nên hấp dẫn hơn nhiều với bạn khác giới.

Và ngồi quỳ là phương pháp rất tốt để sửa tư thế. Khi ngồi nhiều, ngồi trong thời gian dài, lưng chúng ta có xu hướng bị gù. Khi quỳ, nếu ngồi sai tư thế, trọng lượng dồn lên bàn chân sẽ nhiều hơn thế nên khi quỳ, chúng ta có xu hướng thẳng lưng hơn. Nhờ vậy, tư thế sẽ dần trở nên đẹp hơn.

  1. Quỳ giúp làm giảm bản ngã, giảm cái tôi của mỗi người

Chúng ta hay nói vui với nhau là “ngồi xuống nói chuyện” bởi vì ngồi xuống hay quỳ xuống thì sẽ an toàn hơn vừa đứng vừa nói chuyện vì nếu đứng nói chuyện, khi tức giận thì luôn có tư thế để nhào vô còn khi quỳ hay ngồi thì rất khó động thủ.

Khi tập võ, tất cả chúng ta đều quỳ xuống, tĩnh tâm, sau đó thực hành nghi lễ với sư tổ, với thầy, với nhau ở cả trước & sau khi tập xong.

Khi thực hành trà đạo ở Nhật, một số nơi họ chỉ làm cửa vào rất thấp, người muốn uống trà phải quỳ xuống và trườn vào.

Khi đi lễ Phật, chúng ta đều phải quỳ xuống trước Phật & chắp tay thể hiện sự cung kính, mong chờ được Phật chỉ cho đường ngay nẻo chính.

Quỳ chính là hành động giúp chúng ta gỡ bỏ bản ngã, bỏ đi những định kiến có sẵn trong đầu khiến cho tâm trí chúng ta có chỗ để tiếp nhận những điều mới mẻ & bổ ích hơn.

Chính vì lẽ đó, tôi thấy quỳ là hành động ko có gì là xấu cả. Nếu có mâu thuẫn, mọi người hãy “ngồi xuống nói chuyện” vui vẻ, hãy ngừng lên án lẫn nhau, hãy tôn trọng công việc của nhau hơn.

Kids-in-seiza

rei3

Karatebaka

Đai Đen Việt Nam

Keep fighting, Vietnam

Đạo Pháp tự nhiên ( Tế Công Hoạt Phật từ huấn )

Đạo là gì ? Đạo là bổn lai diện mục, thiên lí lương tâm, là phật tánh.

 

Đạo bao hàm rất rộng, rất lớn, có thể cao, có thể thấp, có thể mập, có thể ốm, bất kể là càn đạo, khôn đạo đều có thể nghe hiểu được, có thể cảm nhận được, đấy mới là cái đạo thật sự. Nếu như cái đạo của con chỉ có lớn cỡ như vậy ( thầy dùng tay vẽ một cái vòng tròn – đấy chỉ là cái đạo mà con tự nghĩ ra ). Ngẩng đầu 3 thước có thần minh, vị “ thần minh ” ấy chính là một cái chuẩn tắc giữa đất trời phán đoán nhân quả, báo ứng, thiện ác, cũng có nghĩa là ở bên trên có cái cân trời, nó sẽ đem những quan niệm, niệm đầu của các con tập hợp lại, lại vận chuyển ra ngoài, đấy chính là điều ảo diệu vô cùng giữa trời đất.

4

Khi chưa có trời đất, trời đất nơi đạo; khi đã có trời đất, đạo ở bên trong vũ trụ. Khi chưa có trời đất, chưa có đạo, chưa có con người, tánh ở đâu ? ở Lão Mẫu. Thiên chủ tánh, tánh chủ tâm, tâm chủ ý, ý sanh thân, thân chủ ngoại hình.

 

Thường hay đem quan niệm của bản thân mình đi quản thúc ràng buộc người khác, chẳng thể tự mở mang cởi mở, đấy không phải là đạo. Trái lại, có thể ứng dụng một cách thích hợp, có thể ứng hợp thời thế, tuỳ theo thời điểm, nơi chốn, con người khác nhau mà dùng những biện pháp thích hợp để ứng đối, đấy chính là đạo.

 

Văn tự Trung Quốc áo diệu vô biên, nhưng cũng chẳng cách nào nói tận hết về “ Đạo ”; bởi vì đạo là vô hình vô tướng, là phải dựa vào con người đi thể ngộ, đi thực hành, từ thiên lí lương tâm đi thể ngộ. Bởi vì “ đạo ” là sản sanh từ trong sự thực hành, chẳng phải là chỉ có miệng nói không thôi.

 

Biết “ Đạo ”, chỉ là nhìn thấy vị trí của cánh cửa mà thôi, cần phải bước đi vào bên trong mới có thể biết được thế giới của bên trong cánh cửa. Sách Trung Dung nói rằng : “ Chánh Đạo là điều không thể xa rời dù trong một chốc lát. Nếu như có thể xa rời thì không phải là chánh đạo ”. Xe có đường đi của xe, máy bay cũng có các đường bay cố định, không thể lệch rời tuyến đường. Nếu như chẳng dựa theo chánh đạo mà đi thì sẽ trật bánh ( trật đường rầy ) . Bởi vì “ Đạo ” chính là con đường. Làm việc cũng cần phải dựa theo đạo lí ( luân lí ), nếu như chẳng dựa theo đạo lí, đến cuối cùng chỉ sẽ uổng bận một phen. Phàm việc gì cũng chỉ cần dựa theo đạo lí đúng đắn mà đi làm, vậy thì là đúng rồi.

 

Đạo ở nơi đâu ? Đạo ở trên tự thân. Đạo là lí, đấy là tự tánh, làm người xử sự đều rời chẳng khỏi đạo.

 

Đạo là vô hình vô tướng, hành ra ngoài tức là đức ! Khi nào mới hành đạo ? lúc bình thường thì phải hành rồi, do đó đạo ở trong cuộc sống sinh hoạt thường ngày, đối với cha mẹ có tồn cái tâm hiếu kính hay không ? đối với bằng hữu đã tận tín hay chưa ? ăn cơm có phải là ăn đã quá no rồi ? đạo lí rất bình thường, chính ở ngay trong ngày thường. Con người rời đạo rồi, cũng giống như đã vi phạm làm trái với pháp luật, tuy rằng ngoài pháp luật vẫn có tình người, nhưng rốt cuộc cũng là đã phạm pháp.

 

Mỗi người tận trung kiên giữ lấy cương vị của mình, làm tốt bổn phận của mình, tự nhiên chính là đạo.

Chớ có tưởng rằng hôm nay đã cầu đạo chẳng có gì đặc biệt cả, phải biết rằng “ Đạo ” tức đại biểu cho phật tánh sự tự nhiên ấy, chỉ là con chẳng hiểu mà thôi !

 

Vị thật vốn dĩ là nhạt, vị nhạt mới có thể thường. Thật ra cuộc sống chính là bình bình đạm đạm, chẳng có cái gì đặc biệt mới mẻ hiếm lạ cả. Vì sao vậy ? Mỗi sáng mình chải đầu rửa mặt, sau đó đi học đi làm, về nhà thì ăn cơm, chải đầu, rửa mặt, tắm gội, đi ngủ; lại qua hôm sau cứ thế mà lặp đi lặp lại, đấy chính là đạo của tự nhiên. Bởi vì đạo chính là bình bình đạm đạm, tự tự nhiên nhiên, làm những việc mà con mỗi ngày nên làm. Vậy cớ sao lại cảm thấy trống rỗng ? Bởi vì con chưa có đi thể hội được đạo lí ở trong đó.

1c7299b3387a38095d36cd6638a41f18

Hãy tận tâm nhiều thêm một chút, chớ có cứ mãi làm việc qua loa chẳng kĩ càng chú ý, đấy là cái đạo lí của thường ngày. Thầy đây mỗi lần phê huấn, vẫn cứ là muốn các con biết rằng đạo ở trong cuộc sống thường ngày. Kính Lão như thế nào ? Nhân từ với con trẻ như thế nào ? Đấy đều là đạo, chẳng phải là nói đến hoa trời rải rơi tứ tung mới là đạo.

 

Lúc cầm đũa dùng bữa phải một động một tĩnh mới là đạo. Ăn cơm cũng là đạo, chiếc đũa một động một tĩnh mới khá là dễ gắp đấy !

 

Cái gì gọi là “ bình phàm ” ? bình phàm chính là rất bình thường, không nổi bật, cũng tức trung dung.

 

Chỉ cần đồ nhi có thể nhận lí, chẳng phân anh, tôi, tận tâm tận sức tận hết bổn phận của mình, yên với vị trí hiện tại của mình mà nỗ lực làm tốt những việc nên làm, chẳng cần phải cố ý tỏ vẻ khác lạ với mọi người, càng chẳng cần phải cầu cái gì, tuy rằng là bình thường nhưng trên thực tế thì lại là không bình phàm, đấy mới gọi là “ Đạo ”.

 

Nếu đã là trào lưu thì rồi cũng sẽ nhạt phai. Cái mà chúng ta học chính là một điểm chơn thường ấy; cái tánh chơn thường mới có thể thường thanh thường tịnh. Những bài hát nhất thời, những niềm vui nhất thời của các con sẽ vĩnh hằng vĩnh viễn hay sao ? Những cái đó đều là ngắn tạm cả. Các con bây giờ hát rất vui, đợi lát nữa chẳng có hát, tâm có phải là sẽ lạnh nhạt xuống rồi ? Do đó các con nên tìm ra niềm vui thật sự.

 

Xích tử chi tâm ( cái tâm trẻ sơ sinh ) đáng quý, thật chẳng dễ được đâu đấy ! Sau khi con đã nhiễm lên những thất tình lục dục thì vẫn còn có thể lúc nào cũng nghĩ đến cái tâm trẻ sơ sinh của con, đấy thật sự là điều khó đấy !

 

Rất nhiều lúc là do tự bản thân con chẳng nhìn thấu, suy nghĩ chẳng lạc quan, nghĩ chẳng thông; vốn dĩ chẳng có phức tạp như vậy, đều là tự mình nghĩ chẳng thông. Con phải đi tìm hiểu tiền nhân hậu quả, trật tự đầu đuôi câu chuyện rõ ràng, bởi vì bất cứ sự việc gì đều có khả năng đang chuyển biến bất cứ lúc nào, còn tâm của con lại cứ mãi ngừng lưu lại ở quá khứ. Sự việc đã qua đi rồi, con vẫn cứ mãi ngừng lưu lại ở trong những hồi ức của trước kia, đấy là vô cùng ngốc đấy. Sự tu đạo chơn thật, sự tu đạo bình dị thiết thực mới là thật đấy. Người bình dị thiết thực thì sẽ làm việc vững chắc thiết thực, từng bước từng bước một mà đi.

 

Có khi cái đạo trung dung chẳng dễ hành; nếu rất dễ để cho cái tâm của mình dao động lên cao xuống thấp không đều, bình thường thì phải phản tỉnh lấy cái tâm của chính mình, chớ có để quá nhiều những sự việc bên ngoài đến làm nhiễu loạn cái tâm của mình, điều này con vẫn phải từ từ đi thể hội. Thầy hỏi các con : đồ nhi ngoan của thầy là vẻ như thế nào đây ? có phải là dùng cái tâm của trẻ sơ sinh để đi đối đãi với người khác một cách rất tự nhiên ? Nếu là như vậy, đấy chính là cái đạo của tự nhiên.

 

Đạo chính là đơn giản như thế đấy ! Con cả ngày niệm phật vô hình trung lại chẳng phát hiện ra rằng con đã tách rời quần chúng ở một mình, chỉ lo cho bản thân mà xem nhẹ đi quyền lợi của người khác, như thế có phải là chơn thiện không đây ? Các con thường hay đóng lên mình một bộ gông cùm xiềng xích, dùng đủ thứ các kiểu khoá để khoá chặt bản thân; đem bản thân mình xích chặt lại rồi, cho dù là đề phòng được người khác, nhưng trong vô hình trung cuộc sống của con cũng trái lại vì thế mà bộc lộ rất rõ là đã trở nên càng chật hẹp rồi đấy ! Đấy vẫn là cái hữu hình đấy. Còn vô hình thì sao đây ? Con đã khoá lại cái tâm của chính mình, con đã quên sự ngây thơ mà con nên có. Ông trời có đem những cơn gió mát trên sông cũng khoá chặt lại không ? có đem trăng sáng cũng khoá chặt lại không ?

 

Trời, nếu cũng đều có thể tồn tình yêu rộng lớn, thì cớ sao “ con người ” vốn dĩ là đứng đầu trong vạn vật, linh nhất, thông minh nhất trong vạn vật thì lại không thể đây ? Do đó, thầy đây khuyên các đồ nhi phải lấy tình yêu rộng lớn nhân hậu làm chiếc chìa khoá đi mở ra cánh cửa lòng giống như đã đóng chết vậy, có được không ?

 

Ông trời ban tánh cho chúng ta, do đó nói tánh từ thiên lí. Nếu như con cả đời người chẳng có tiếp nhận sự thấm nhuần làm ẩm của cái lí ấy, có lẽ sau khi con lớn rồi bèn sẽ làm các loại chuyện xấu, bởi vì con chưa có nhận qua sự hun đúc của cái lí ấy, chẳng biết cái gì gọi là tốt ? cái gì gọi là không tốt ? cái gì gọi là phải ? cái gì gọi là không phải ? việc gì có thể làm ? việc gì không thể làm ? như thế thì con đã uổng sống trên cõi nhân gian này rồi. Tại đây phải nhắc nhở lại cái tâm của con, đấy gọi là “ tâm nghe thuận theo đạo lí ”. Còn “ thân thuận theo sự lí ” ? chính là có thể thông nhân sự, phải xem chuẩn đạo lí nên làm như thế nào rồi mới đi làm. Có một số người, bình thường thấy họ “ có vẻ như ” rất tốt, có một hôm đột nhiên phát hiện ra họ “ có vẻ như ” tâm trạng rất không tốt, kì lạ lắm, cái “ có vẻ như ” của lúc ấy chính là dùng cái “ có vẻ như ” ở phía trên của con đi cảm giác đấy, linh cảm cũng là như vậy mà đến đấy. Đây là cái đạo thật tế sống động, các con đều đem nó nghĩ đến rất khó, đều đem nó lôi kéo lên mặt nhân sự, trên những thị thị phi phi, thì tu đạo làm sao có thể tự nhiên đây ? Các con đều gò bó giới hạn trên sự việc nào đó mà khiến cho cái đạo thật tế sống động đều cảm nhận chẳng được.

 

Thầy tặng 3 câu nói cho mọi người làm châm ngôn xử thế : “ đóng cửa nghe kinh phật, mở cửa tiếp khách tốt, ra cửa du sơn thuỷ ”.

  1. Vì sao bảo các con đóng cửa đọc kinh phật ? lại là đọc kinh gì ? ( phải thỉnh quyển kinh tự tánh của chính mình ) đọc quyển kinh tự tánh của chính mình, càng đọc tâm sẽ càng trở về, tâm bình mới có thể khí bình, bệnh chẳng vào xâm chiếm.
  1. Mở cửa tiếp khách tốt, khách đến rồi phải nghênh đón họ vào một cách vui vẻ, biểu thị bản thân mình có độ lượng chẳng hẹp hòi nhỏ nhen, cửa phật to to mở, người có duyên đều vào.
  1. Con người hễ ra khỏi cửa nhà thì phải thả lỏng, vui vẻ như ngao du sơn thuỷ, du non nước tiếp cận đại tự nhiên mới biết sự rộng lớn của trời đất và tinh thần của trời đất, phải mở rộng tấm lòng của chính mình. Con người phải noi theo đất, đất noi theo trời, trời noi theo đạo, đạo noi theo sự tự nhiên, cũng có nghĩa là tấm lòng độ lượng của tự nhiên.

 

 

 

Đạo vốn chẳng có lời nói, thế nhưng cổ thánh tiên hiền vì để khiến cho những người đời sau có chỗ thể ngộ nên dùng văn tự để ghi chép lại, mà nghìn kinh vạn điển thật ra chỉ là đang ấn chứng cho một chỉ điểm của Minh Sư.

 

Khai ngộ ngay lúc ấy thì chẳng có bất cứ tật xấu khuyết điểm gì, chẳng có Tôi chẳng có Anh Ta, cũng như sự thật lòng bỏ ra tâm sức, chẳng tính toán lợi ích của bản thân, cũng chẳng cầu mong sự đền đáp, do đó minh tâm kiến tánh rồi thì tuy chỉ một người nhưng lại có thể dung vạn vật chớ chẳng có cái tâm phân biệt.

 

Dùng văn chương để xiển thuật cái đạo của Thánh Hiền; những văn tự mà hôm nay đã nói, ngôn ngữ lời nói có phải là “ đạo ” không ? Con nếu như thông qua văn tự, đã hiểu được hàm nghĩa của nó, đấy mới là thật đấy, chớ chẳng phải là chấp trước nơi văn tự, vẻ ngoài, hình tướng. Do vậy thầy đây nói vài câu rất đơn giản ngắn gọn vẫn là nói chẳng tận hết được cái chơn đạo; cho dù thầy hôm nay có nói nhiều thêm đi chăng nữa, hay là trầm tĩnh chẳng nói câu nào, vẫn là chẳng cách nào bảo cho biết tận hết được. Duy chỉ có các đồ nhi một lòng thể hội thực hành mới có thể đắc được cái tinh tuỷ của đạo. Con đắc được một chỉ của Minh Sư một điểm ấy chính là cái thật.

 

Lẽ nào nói “ Đạo” chỉ là nghiên cứu vài quyển kinh điển thì là đạo rồi sao ? Kinh điển là dùng để ấn chứng đạo mà thôi. Các con thì lại cứ chỉ là đang “ khoan ” ở trên kinh điển, chẳng có nghĩ đến việc phải “ khoan ” ở trên cái linh tánh. Khi con chuyên chú tham dự vào một việc, con sẽ phát hiện ra sự diệu dụng của “ Đạo ”. Mà con phải chăng đã từng vào lúc đang làm việc đột nhiên sản sanh rất nhiều các linh cảm ? và lại là những linh cảm rất kì lạ, khiến cho con làm càng tốt hơn, nếu như có, đấy chính là diệu dụng thật sự. Chớ có tưởng rằng bản thân mình làm giàu phong phú thêm những hiểu biết của mình đối với kinh điển hay giỏi biết bao thì có thể làm Thánh Nhân rồi, đây là diệu dụng của linh tánh, là sống động thật tế đấy, rất linh lợi hoạt bát đấy, phải có thể “ hoạt dụng ” thật sự ( vận dụng một cách linh hoạt thật sự ) , đấy mới là vị Thánh Nhân thật sự.

 

Đạo lí là phải vận dụng một cách linh hoạt, dung hội quán thông. Một lí có thể quán thông tất cả mọi vấn đề, đấy chính là chơn đạo. Nếu như là tà đạo, thì là chỉ bản thân mình có thể, còn của người khác thì đều không thể. Chơn đạo phải hợp với trung dung, chẳng nghiêng chẳng lệch về bên nào. Mỗi một sự việc đều có gốc rễ căn bản, cũng giống như cây có rễ, nước có nguồn, làm việc cũng có nguồn gốc, làm người cũng có gốc rễ căn bản. Cái gốc rễ muốn giữ được thì phải siêng cày cáy vun trồng, đi làm một cách vững chắc thiết thực. Do vậy “ giữ gốc ” chính là phải giữ lấy gốc rễ. Chúng ta tu cái này chính là muốn khiến cho linh tánh quay trở về quê cũ nhà xưa Vô Cực Lí Thiên của tự tánh, đấy mới là cội nguồn của chúng ta. Hy vọng rằng các con có thể ghi nhớ kĩ trong tâm và thật tốt mà giữ lấy. Con người điều đáng tiếc nhất chính là quên đi gốc rễ, nếu đã quên rồi thì phải vội vàng nhanh chóng tìm về trở lại, đấy mới là Đạo.

 

Nước sẽ chẳng chán ghét hình dạng của chén, đến vật chứa nào thì thuận theo cái hình dạng của vật chứa ấy; đựng bao nhiêu thì là bấy nhiêu, sẽ chẳng kén cá chọn canh, sẽ chẳng bởi vì cái dơ của miếng giẻ lau chùi mà chẳng cho nó dùng đến. Nước tuy là bình thường, thế nhưng mọi người đều cần đến nó; miếng giẻ dơ sau khi dùng nước rửa sạch rồi, nước dơ rồi nhưng lại khiến cho miếng giẻ lau bàn sạch rồi, tự mình hy sinh rồi, đấy chính là đạo, tự nhiên chính là đạo.

 

Con tận tâm tận sức thì chẳng thẹn với trời đất, bởi vì tận tâm mới có thể trời đất tương dung. Nếu hôm nay con chẳng có thiên tâm thì chẳng cách nào làm những việc của thiên hạ, ngay đến cả ăn cơm cũng chẳng cách nào yên tâm. Đạo ở trong ngày thường đấy ! Ăn cơm là đạo lí cơ bản nhất.

 

Chúng ta đứng ở trong trời đất giới tự nhiên thì phải hành hợp với tự nhiên, mới có thể đạt đến sự viên mãn; trước khi con đạt đến sự viên mãn thì phải thế nào ? trước hết hãy bảo vệ cái lương tri của chính mình, chính là biểu thị con tôn trọng cái sinh mệnh này; nếu đã là tôn trọng sinh mệnh, vậy thì phải tôn trọng người khác. Nguồn của sinh mệnh ở tại trời đất, do đó nói đi nói lại con người đều vẫn là ở giữa trời đất vạn vật, con có hiểu được nghĩa lí áo diệu trong đó không đấy !

Shohei Ono – Tinh thần Judo, tinh thần võ sĩ đạo

Là nhà vô địch Olympic 2016 ở hạng cân 73kg, Từ trong đáy lòng, Shohei Ono vẫn ko cảm thấy thỏa mãn. Bị ám ảnh bởi câu nói “Jyu yoku Go wo seisu” – Lấy nhu thắng cương. Cái hay nhất của Judo chẳng phải là lấy bé thắng mạnh hay sao. Thế nên Ono đã đăng ký thi đấu ở giải vô địch tuyệt đối toàn Nhật Bản với khao khát trở thành nhà vô địch Judo tuyệt đối của đất nước này.

Tuy nhiên điều này quả thật là 1 ngọn núi quá cao mà anh cần phải vượt qua. Lúc nào trong đầu Ono cũng hiển hiện 1 câu hỏi, làm sao mà kỹ thuật của mình có hiệu quả với các đối thủ to con hơn đến hàng chục kg.

Anh dành thời gian, bỏ công sức đến tập ở trường Đại học Tokai, lò luyện vô địch thế giới, chọn những võ sĩ to lớn nhất để xin được tập cùng. Ono có niềm tin rằng nếu tập luyện để đưa tốc độ và lực ném của mình tăng lên thì việc khống chế đối thủ to lớn là chuyện hoàn toàn có thể. 2 ngày tập ở đây, mỗi ngày đấu 20 trận, mỗi trận 5’, anh đã thắng hầu hết các võ sĩ ở đây. Nhưng khi được hỏi có thỏa mãn ko, thì Ono trả lời rằng: “Tôi lúc nào cũng cảm thấy chưa đủ!”.

Sumo là môn võ thuật ko phân chia cân nặng, người vô địch tuyệt đối của môn này được gọi là Yokozuna. Shohei Ono đã đến tận nơi để chiêm ngưỡng kỹ thuật của 1 Yokozuna rất nổi tiếng tên là Haramafuji & sau đó khi ngồi uống rượu anh có thời gian thỉnh giáo ông này. Làm sao mà vị Yokozuna này có thể chiến thắng các đối thủ lớn hơn, trở thành nhà vô địch, được bao kẻ mạnh mẽ phải cúi đầu nể phục.

Haramafuji vừa uống rượu vừa từ tốn đề cập đến khái niệm Shin – Ki –Tai (Tâm – Kỹ – Thể) trong võ thuật. Ông cho rằng Shin, tức Tinh thần sẽ là yếu tố chính khiến ông có thể thắng được những đối thủ lớn hơn. Bí quyết là Haramafuji chưa bao giờ nghĩ mình bé hơn đối thủ. Chỉ đơn giản như vậy thôi.

 

Cuối cùng thì cũng đến ngày thi đấu, Giải có 43 VĐV tham gia, trọng lượng trung bình của các VĐV là 109kg, Ono – 73kg lọt thỏm trong những người khổng lồ.

Rất nhiều fan khi biết tin Ono tham gia giải Vô địch tuyệt đối toàn Nhật đã lặn lội đường xa đến để xem. Anh chính là đại diện cho niềm tin bất diệt rằng Yếu có thể thắng được Mạnh, là động lực giúp cho những người nhỏ con tiếp tục rèn luyện mỗi ngày.

Ono đấu trận đầu tiên của mình với Ikeda – 100kg hơn Ono 20kg. Ikeda là 1 đối thủ rất mạnh, a đã thắng đối thủ trước đó nặng 142kg.

Ono liên tục quật Ikeda nhưng đều ko thành công. 5’ của trận đấu trôi qua mà ko có điểm, 2 VĐV phải đấu tiếp. Quả thật đấu với đối thủ hơn 20kg là khó hơn nhiều so với những gì mà Ono đã tưởng tượng. Sau gần 10’, cuối cùng Ikeda đã tung Osotogari hạ gục Ono điểm Ippon.

Tuy thua nhưng ý chí của anh đã khiến mọi người cảm động. Anh đã trả lời phỏng vấn rằng a đã học hỏi được rất nhiều từ giải và sẽ phát huy điều đó ở Olympic 2020, đồng thời anh khẳng định sẽ tiếp tục tham gia giải đấu này trong tương lai. Nhiều người đã chờ anh ở ngoài chỉ để nói lời cảm ơn vì đã truyền cảm hứng cho họ.

 

Đai Đen Việt Nam

Tiến lên, Việt Nam

Useful Articles about Japanese Shinto

Thần đạo, hay Shinto là một tôn giáo, tín ngưỡng thuần Nhật, lịch sử hình thành và phát triển của Thần đạo cũng chính là lịch sử của đất nước Nhật Bản. Ra đời từ rất lâu và luôn luôn song hành cùng người dân Nhật Bản, cũng dễ hiểu vì sao nền văn hóa […]

via Tất tần tật về Thần đạo (Shinto) — Khám phá Nhật Bản cùng Kiyoshi